Đốt thuốc...Nẫu nhẹ nhàng lướt bút phác họa chân dung mình qua nét cọ, ý tưởng bỗng đâu ùa kéo về...Đau tức lồng ngực. Khóe mắt cay cay như muốn khóc. Mụ vợ Nẫu tò mò tra tấn:"- Bố Nẫu sao thế, có ổn không?". Nẫu đáp"- Tại bụi vào mắt đấy mà, có sao đâu."- Lần đầu tiên trong Đời Nẫu nói dối...Một lời nói dối ngọt ngào .
Bức xúc, trăn trở, buồn... mới có một vài tác phẩm biếm họa "Nhọc nhằn ma sát" để trình làng Blog. Xem ra các Bác văn nghệ sĩ ngày trước muốn có tác phẩm để Đời đều thế cả, đều sống trong sự bức xúc, đau đáu con tim với sự trãi nghiệm thế thái nhân tình, hay những vấn đề bức thiết mang tính xã hội...Chả ai sáng tác được tác phẩm trong sự sung túc cả. Thế mới biết "NGHÈO...Thế mà hay!"
Đốt thuốc...Nẫu nhẹ nhàng lướt bút phác họa chân dung mình qua nét cọ, ý tưởng bỗng đâu ùa kéo về...Đau tức lồng ngực. Khóe mắt cay cay như muốn khóc. Mụ vợ Nẫu tò mò tra tấn:"- Bố Nẫu sao thế, có ổn không?". Nẫu đáp"- Tại bụi vào mắt đấy mà, có sao đâu."- Lần đầu tiên trong Đời Nẫu nói dối...Một lời nói dối ngọt ngào .
Bức xúc, trăn trở, buồn... mới có một vài tác phẩm biếm họa "Nhọc nhằn ma sát" để trình làng Blog. Xem ra các Bác văn nghệ sĩ ngày trước muốn có tác phẩm để Đời đều thế cả, đều sống trong sự bức xúc, đau đáu con tim với sự trãi nghiệm thế thái nhân tình, hay những vấn đề bức thiết mang tính xã hội...Chả ai sáng tác được tác phẩm trong sự sung túc cả. Thế mới biết "NGHÈO...Thế mà hay!"

Xem tranh trang này nhé
http://vn.360plus.yahoo.com/quangmt69/article?mid=952&prev=-1&next=950
Đốt thuốc...Nẫu nhẹ nhàng lướt bút phác họa chân dung mình qua nét cọ, ý tưởng bỗng đâu ùa kéo về...Đau tức lồng ngực. Khóe mắt cay cay như muốn khóc. Mụ vợ Nẫu tò mò tra tấn:"- Bố Nẫu sao thế, có ổn không?". Nẫu đáp"- Tại bụi vào mắt đấy mà, có sao đâu."- Lần đầu tiên trong Đời Nẫu nói dối...Một lời nói dối ngọt ngào
Chia sẻ cùng thầy Phước nhé.